]Duy đứng ở cầu thang, nhìn thấy Hân.Có lẽ cái suy nghĩ non nớt của Duy đã nghĩ ra điều gì đó. Duy cầm máy gọi cho Cường. Cường không nghe – có lẽ lúc này cường cần yên tĩnh. Cường lang thang khắp con đường mà không biết mình đang đi về đâu, nhưng điều duy nhất sai khiến Cường lúc này có lẽ là không bước về ngôi nhà đó.
Qua đêm. Không có Cường trong nhà, có lẽ mọi người sẽ đặt câu hỏi nhưng nó và Duy chỉ im lặng. Thầy quan sát rồi như hiểu ra gì đó. Nó đi học với một tâm trạng không khá là mấy, khi nó có cảm giác như tất cả quanh nó mất đi vậy. làm tổn thương một người và có cảm giác lạ khi rời xa cái gì đó quen thuộc.
đến lớp nó như đứa mất hồn, chỉ ngồi một chỗ rồi nhìn ra cái nào đó xa lắm, nhưg nó không biết là nó nhìn đi đâu và nó đang nghĩ về cái gì nữa.
-hù _ vân doạ nó
-Uầy, bà làm gì vậy. Giật cả mình.
-Bà mới là người làm sao đó.
-Tôi làm sao.
-Thế sao đến lớp mà ngồi đờ người ra như thế chứ.
-Tôi thích yên lặng thôi mà.
-Nhưng vấn đề là bà làm sao.
-Tôi đang không hiểu nổi chính mình nữa.
-Chuyện của Phong à
-Sao lại là hắn ta
-Chứ không của ai bây giờ, theo tôi được biết thì Huy hiện giờ điều trị bệnh rất đều đặn nên không thể phát bệnh được.
-Sao cứ có chuyện liên quan đến tôi là mọi người lại nhắc hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-dau-gau-toi-yeu-em/1993597/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.