- Rõ là em có chuyện nhá, không giấu được anh đâu.
- Làm sao anh giám khẳng định như thế.
- Nhìn mặt em anh biết liền à. Nhiều chuyện quá khiến em mệt hả.
- Chắc là vậy, em cứ ước như trước đây tốt hơn,
- Trước đây, anh không biết.
- À ừ. Thì có bố có mẹ có em trai, tuy vất vả chút nhưng cuộc sống bình yên mà hạnh phúc. Dù ngheo đấy nhưng mà vẫn còn đủ một gia đình, Tuy giờ có khá giả hơn trước vì nhờ thấy nhớ bạn bè mà Huy cũng đỡ bệnh, em bớt lo nhưng em cảm thấy thiếu thốn và lặng kiểu gì đó.
- Em nhớ bố mẹ à.
- Hỳ. Mới mà, anh bảo không nhớ sao được.
- Anh xin lỗi.
- Xời ơi, có gì đâu. Em không lặng nhọc về vấn đề đấy đâu.
- Ừ.
- Thế còn anh và Duy là anh em ruột hả, sao không ở trong Nam cùng bố mẹ ra bắc làm chi.
- Ừ. BỐ mẹ anh ra nước ngoài làm ăn, có mấy khi về nhà. Ở trong Nam buồn lắm, anh với Duy theo thầy ra bắc tìm cái gì đó mới lạ.
- Cũng xa bố xa mẹ nứa. Có bao giờ anh nhớ họ không.
- Có chứ. Có lẽ nhớ mẹ hơn – thèm ăn cơm mẹ nấu hơn là bác giúp việc.
- Chắc rồi. Em thế này không biết nhóc Huy sao nữa. Dạo này em không có thời gian tâm sự với nó nhiều lắm.
- Không sao đâu, có Duy nó chăm sóc rồi, hai anh em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-dau-gau-toi-yeu-em/1993594/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.