Sáng hôm sau nó vươn vai bước ra khỏi giường, tuy rằng ngủ một giấc tới sáng thế nhưng nó vẫn cảm thấy mệt mỏi sao sao ấy. Có chuông ở điện thoại là lạ. nó lấy xem thì ra là thông báo nghi nhớ, trên màn hình có nghi là. “ Ngày giải thoát khỏi địa ngục”. Đọc xong nó ném máy xuống giường đi vào nhà tắm. Haizzzz! Thực sự với nó hôm nay chả có chút sức sống nào cả. Hôm nay trời cũng không đẹp. âm u, chắc là sẽ mưa. Mà nghĩ đi nghĩ lại đáng nhẽ ra hôm nay phải là ngày nó vui lắm chứ, sao nó lại rơi vào cái tình trạng như thế này, thật bực mình quá đi mà. Sao nhìn cái gì nó cũng muốn đập phá hết. Và cũng chỉ đến đây thôi, cái cốc thủy tinh trong nhà tắm vỡ tan tành không hiểu lí do tại sao. Nó thì thản nhiên nhìn đống thủy tinh vỡ dưới sàn còn Hắn thì cò cò ở đâu chạy phi thằng vào nhà tắm:
- Chuyện gì thế
- Ơ điên à. Vào mà không gõ cửa
- Gõ cửa gì! Tự nhiên nghe tiếng đổ vỡ không chạy nên thì sao.
- Đã làm sao đâu.
- Cô phá nhà tôi thì có ý.
- Có vỡ một cái cốc mà sao anh phải như thế. _ nó hậm hực gắt nên bỏ ra ngoài, mặc kệ cái đống đổ vỡ còn nguyên trên sàn
- Ơ. _ Hắn ngơ ngác nhìn theo
Nó đến bàn học cầm cặp sách đi luôn, chả buồn nấu ăn sáng cho hắn nữa:
- ơ không nấu ăn sáng cho tôi à
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-dau-gau-toi-yeu-em/1993580/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.