Nó nấu xong mì tôm bê ra cho hắn. Rồi xách đồ lên phòng. Nằm vật ra giường, vẻ mệt mỏi lắm. Hắn ăn xong vất bất vào trong bếp, đóng cửa rồi nên phòng. Tiếng bước chân của hắn khiến nó ngồi bật dậy nhìn ra cái cửa im lặng. Hắn đứng đó nhìn vào trong phòng nhưng không hề chạm tay vào cửa. 4 con mắt nhìn nhau nhưng không biết, qua cánh cửa gỗ vô tình. hắn bước đến phòng mình. Ngồi trên chiếc máy tính, hay lướt wed rồi tự cười. Không gian ngôi nhà trở về im lặng.
11h15’ P.m. Nó không tài nào ngủ được. Có phải là do lạ nhà nên thế, hay do tim nó đang đập thình thịch không hiểu lí do tại sao. Có tin nhắn, nó với lấy cái điện thoại tự hỏi ai nhắn lúc này.
- Hở. Con lợn đầu to “ Ra lan can tôi bảo cái này”. Trời ơi. Anh ta điên rồi. Ngủ thôi, ngủ thôi. _ Nó tự nói rồi chùm chăn kín đầu. Nhưng lại một tin nhắn nữa đến: “ Tôi biết cô chưa ngủ mà. Ra đây đi”. Nó tròn mắt rồi cũng vơ lấy chiếc áo khoắc mỏng rồi ra ngoài. Hắn nhìn thấy nó, mỉm cười:
- Sao không ra ngay còn phải để gọi lần 2.
- Sao anh biết tôi chưa ngủ.
- Biết là được.
- Ơg. Thế anh có bị sao không mà cứ thích làm toàn cái chuyện không đâu thế.
- Không đâu là chuyện gì.
- Gọi tôi ra lan can vào giờ này.
- Tôi biết cô không ngủ được gọi ra hóng gió cùng lại còn.
- Hừ. Thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-dau-gau-toi-yeu-em/1993573/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.