Vừa hết tiết, hắn kéo tay nó rầm rầm ra ngoài hành lang, trong con mắt ngạc nhiên của bao nhiều con người.
- Anh làm cái quái gì vậy _ Nó giằng tay ra
- Cô ra đây, tôi có chuyện muốn nói.
- Có chuyện gì thì lát về không được sao, tại sao anh cứ phải làm nhộn nên thế nhỉ.
- Không được.
- được thôi. Giờ thì không có ai rồi, anh nói gì nói đi.
- Cái móc chìa khoá của tôi đâu.
- Móc nào. Làm sao tôi biết.
- Sáng tôi cầm vẫn còn thấy mà giờ không thấy là sao hả.
- Tôi không biết. đã nói là không biết cơ mà.
- Cô vô lí thật đó. Rõ ràng đưa cô cầm mà giờ cô nói không biết là sao. Vô trách nhiệm.
- Tôi chỉ cầm thôi, chẳng động chạm gì cả.
- Tôi không quan tâm. Cô phải tìm bằng được nó về đây cho tôi.
- Nhưng tôi không hề nhìn thấy nó. Và không biết là cái gì cả.
- Nó hình cỏ ba lá được làm bằng thủy tinh bên trong có 2 chữ A P lồng vào nhau đó. Cô phải chịu trách nhiệm cho tôi, tìm được ngay ngày hôm nay.
- Biết tìm ở đâu được cơ chứ.
- Tôi không quan tâm. Cô đi ngay bây giờ đi.
- Nhưng tôi còn phải học.
- Cô giỏi rồi mà. Nghỉ một buổi không sao.
- Anh….
- Tôi sẽ nói là cô đau bụng. Từ giờ đến tối mà không tìm được thì đừng trách tôi. Tôi không kiểm soát được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-dau-gau-toi-yeu-em/1993565/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.