Nó ra khỏi nhà hắn được một đoạn thì nghĩ rằng mình cần phải gọi điện cho Cường. Không ảnh lo chết. Nghĩ vậy nó liền lấy điện thoại ra. Trời, Cường bắt điện thoại liền.
- Alô. Hân em đang ở đâu đấy.
- hỳ. Sao anh bắt máy nhanh thế.
- Khổ. Nhưng em đang ở đâu đấy.
- Yên tâm em không sao rồi. em đang trên đường về, biết anh thế này nên em gọi để báo thôi.
- Em đang ở đâu, anh đến đón.
- Không sao đâu. Em tự về được mà.
- Không được. Em nói đi. Anh đến đón để em tự về anh không yên tâm.
- Em lớn rồi đó.
- Lớn thì lớn.
- Thôi được rồi.
Nó đọc địa chỉ cho Cường rồi cúp máy. Cường lúc này đang phi như điên để đến đón nó. Chỉ sợ nó đợi lâu. Cường yêu nó và luôn muốn bảo vệ nó. Mà Cường không biết là đến bao giờ mới đủ can đảm để bày tỏ tình cảm với nó đây. Đến nơi Cường dừng xe đưa mũ cho nó. Nó cười:
- anh đi nhanh thế.
- Anh sợ em phải đợi lâu.
- Anh lo cho em vậy sao _ leo lên xe nó hỏi nhỏ.
- Lo chứ. Nhỡ em có mất tích hay làm sao thì… _ Cường lắc đầu cười típ mắt.
- Kì lạ ha.
- chuyện gì.
- Anh đặc biệt quan tâm tới em vậy. Hì.
- À ừm… Thôi mình về nhah, ở nhà thầy với 2 thằng em đang chạy loạn nhà nên rồi. anh nghĩ thế _ Cường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-dau-gau-toi-yeu-em/1993536/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.