Sau Tết Nguyên đán, Vương Tuyển lại quay về với công việc bận rộn như thường lệ, tan làm về đến nhà, bố mẹ vẫn sẽ thúc giục anh xem xét chuyện cưới xin. Có lẽ là sợ anh chán ghét và phản cảm, họ không còn mạnh mẽ như trước, ngược lại trở nên uyển chuyển hơn rất nhiều, thường nói lảng sang chuyện khác.
Mỗi khi đến lúc này, Vương Tuyển luôn im lặng, anh đang suy nghĩ một chuyện…
Có nên đến Thâm Thành tìm Quý Yên hay không, có nên nói thẳng với cô, nói cho cô biết, anh muốn cùng cô cứ như vậy mà trải qua cả một đời.
Thế nhưng ngay sau đó anh lại nhận ra một sự thật khác, một chuyện mà anh đã lơ là từ rất lâu.
Sau lần không vui mà chia tay vào đêm khuya hôm đó, lời tố cáo và nước mắt của Quý Yên vẫn còn hiện rõ mồn một, sự thật là bây giờ không phải anh muốn hay không muốn, mà là Quý Yên cần hay không cần.
Với sự hiểu biết của anh về Quý Yên, e rằng kết quả sẽ không như anh mong muốn.
Đúng lúc khoảng thời gian đó, anh có mấy dự án đang tiến hành đồng thời, thường xuyên phải đi công tác, anh vừa xoay quanh công việc, vừa nghĩ xem nên tìm Quý Yên để bày tỏ ý nguyện của mình như thế nào, nên chọn một thời điểm thích hợp ra sao, để giảm thiểu sự tức giận và căm ghét của Quý Yên đến mức thấp nhất.
Anh đã nghĩ rất lâu, vẫn không có kết quả.
May mắn là, theo tin tức anh nhận được, Quý Yên đến giờ vẫn một mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-trien-mien-du-lam/5243412/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.