Sau buổi trưa, cả buổi chiều là một trận bão tuyết, Quý Yên và hai đồng nghiệp vừa trở về ngồi trong khách sạn viết tài liệu.
Điện Tử Minh Cảnh có kế hoạch nộp hồ sơ vào cuối tháng 3, mà năm mới sắp đến ngay rồi, thời gian dành cho Quý Yên và mọi người không còn nhiều.
Chập tối, tuyết bên ngoài cửa sổ đã rơi thưa hơn một chút, Tiểu Triệu và Tiểu Hứa nói muốn đến quán rượu tối qua dùng bữa lần nữa, lần này họ muốn tự đi, không làm phiền Tiểu Trang nữa, nếu không lại phải để Tiểu Trang thanh toán.
Quý Yên tỏ vẻ không có ý kiến.
Ba người lần lượt về phòng thay quần áo.
Lúc Quý Yên mặc áo khoác, cô ngước mắt lên, không khỏi nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ màu xám đen treo trên giá.
Người đó…
Cô cúi đầu thở dài một tiếng, đừng nghĩ về anh ấy nữa.
Cô lấy chiếc khăn quàng cổ màu trắng bên cạnh, quàng lên cổ, rời khỏi phòng ra hành lang hội hợp với đồng nghiệp.
Chín giờ sáng hôm sau, họ lên chuyến tàu lửa đến Pháp.
Vương Tuyển làm xong việc công, từ văn phòng đi ra, bên ngoài trời đã nhá nhem tối. Đèn trên đường phố sáng rực, trận bão tuyết vừa kết thúc, người đi đường tấp nập không ngớt.
Anh nhìn quanh một vòng, tiếng người ồn ào, mọi thứ đều vô cùng náo nhiệt. Chỉ là một khung cảnh đường phố về đêm bình thường như vậy, anh lại không khỏi nghĩ đến Quý Yên.
Rõ ràng đang cùng một thành phố, đi xe cũng chỉ mất nửa tiếng, muốn gặp cô là một việc rất dễ dàng. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-trien-mien-du-lam/5243406/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.