Tết năm nay cũng chẳng có gì khác so với mọi năm.
Ngoại trừ việc phải gặp gỡ không ngớt người.
Lúc từ nhà dì Tống đi ra, thấy Quý Nghiên Thư cười hớn hở định đi sang nhà tiếp theo, Quý Yên vỗ trán thở dài: “Mẹ, con đi không nổi nữa.”
Quý Nghiên Thư liếc mắt một cái đã nhìn thấu cô: “Con đừng có mà giả vờ nữa, hôm nay những người này đều phải gặp, con không gặp, sao người ta biết con trông như thế nào, đến lúc muốn giới thiệu đối tượng, làm sao mà tâng bốc con lên tận mây xanh được.” ( bản gốc dùng từ 彩虹屁 (cǎihóng pì): một từ lóng trên mạng của Trung Quốc, ý chỉ những lời khen ngợi, tâng bốc ai đó một cách thái quá.)
Ngay cả một từ thời thượng như “tâng bốc lên tận mây xanh” mà cũng nói ra được, Quý Yên kéo tay Quý Nghiên Thư, rất bất đắc dĩ thương lượng: “Từ mùng một Tết đến mùng ba Tết, đủ rồi chứ mẹ?”
“Chưa đủ, ngày mai còn phải gặp nữa.” Nói xong Quý Nghiên Thư liếc cô một cái “Lần trước con đã hứa với mẹ là Tết sẽ dẫn người về, người thì không dẫn về được, vậy thì đổi lại mẹ dẫn con đi gặp người ta.”
Quý Yên tuyệt vọng rồi.
Chiều mùng bốn Tết, cô theo Quý Nghiên Thư đến quận Đông Thành gặp người ta, lúc ăn cơm, Quý Yên thật sự không thể chịu nổi việc bốn ngày liên tiếp bị hỏi đi hỏi lại về công việc, lương bổng, rồi lại hỏi đến đối tượng, cô tìm một cái cớ rồi chạy ra ngoài hít thở không khí.
Khu vực này là những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-trien-mien-du-lam/5243397/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.