Sau này nhớ lại chuyện đêm đó, Quý Yên có chút hối hận vì sao lúc ấy mình lại chạy ra ban công hóng gió.
Thực ra lúc điện thoại của Vương Tuyển reo, Quý Yên nghe thấy tiếng liền tỉnh dậy.
Nhưng cô có thể cảm nhận được Vương Tuyển không hề bắt máy ngay lập tức, anh vẫn còn ở phòng khách, chuông điện thoại vừa tắt không bao lâu, cô lại cảm giác dường như Vương Tuyển đã đi đến bên cạnh để kiểm tra tấm chăn mỏng đắp trên người mình.
Cô dứt khoát tiếp tục giả vờ ngủ.
Ngồi trên sofa một lúc, cửa thư phòng vẫn đóng kín mít, cô cầm ly nước trên bàn lên uống nửa ly, rồi lại ngồi thêm một lát, trong nhà quả thực quá yên tĩnh.
Cô nhìn quanh bốn phía, một lúc lâu sau, cô xỏ dép lê, lặng lẽ đi ra ban công hóng gió.
Gió đêm se se lạnh, thổi lướt qua mặt, Quý Yên chỉ cảm thấy tỉnh táo lạ thường.
Tuy vừa rồi dựa vào việc ngủ quên để trốn tránh được một lần, nhưng nghĩ đến dáng vẻ hỏi han bâng quơ của Vương Tuyển ở công viên, cô lại có cảm giác khó hiểu rằng lát nữa Vương Tuyển sẽ hỏi lại lần nữa.
Đang mải suy tính xem lát nữa nếu anh hỏi, cô nên trả lời thế nào, là lừa gạt cho qua, hay là nói thật.
Bỗng nhiên, một giọng nói cắt đứt mọi suy nghĩ của cô.
“Bố nhầm rồi, con sẽ không kết hôn.” Dưới màn đêm tĩnh lặng, giọng nói của Vương Tuyển truyền đến từ cửa sổ thư phòng một cách rõ ràng, “Con rất tôn trọng bố, con hy vọng bố cũng tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-trien-mien-du-lam/5243394/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.