Sáng sớm hôm sau, Hạ Vũ đi ra cửa, từ đằng xa đã thấy một chiếc ô tô đang đỗ bên góc phố. Nghiêm Kí ngồi trong xe, trong nắng sớm ban mai, đợi ở nơi cô có thể nhìn thấy.
Hạ Vũ do dự một lát rồi nhanh chân bước lại gần.
Vẻ mặt Nghiêm Kí lúc thấy Hạ Vũ bước lại gần hơi mất tự nhiên, cô ngồi xuống bên cạnh anh, anh đưa bữa sáng cho cô nhưng lại hỏi: "Em ăn sáng chưa?"
Có vẻ là một bữa sáng rất ngon miệng.
Thật ra Hạ Vũ đã ăn rồi, nhưng cô không nỡ từ chối hảo ý của anh, liền nói: "Ăn một chút rồi!"
Cô mở túi ra xem, thì ra là món cháo bạc hà thanh đạm nhìn có vẻ rất ngon: "Em ăn thêm chút nữa vậy."
Hai người nhất thời không nói gì, trong không khí thoang thoảng mùi bạc hà.
"Đã nghe chưa?"
"Nghe rồi!"
"Cho nên... biết anh muốn đưa em đi đâu rồi chứ?"
"Biết sơ sơ."
Có vẻ như Hạ Vũ đã thay đổi chủ ý rồi.
Nghiêm Kí mím môi im lặng, phía trước là đèn đỏ, xe anh từ từ dừng lại.
Ánh mắt anh vẫn nhìn về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không phải anh muốn ép em."
Hạ Vũ nhướn mày cười: "Đã áp tải em lên xe thế này rồi mà còn nói là không ép em."
Nghiêm Kí ngượng nghịu quay sang nhìn Hạ Vũ, đúng lúc chạm phải đôi mắt lấp lánh ý cười của cô, liền hiểu rằng cô không hề giận, anh cũng bật cười: "Bây giờ em nhảy xuống xe vẫn còn kịp."
Hạ Vũ sờ cái bụng no căng, nói đùa với giọng rất thoải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-den-ben-anh/94297/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.