Tối hôm đó, sau giờ làm, Nghiêm Kí vẫn chưa có ý định về nhà. Những tia nắng cuối ngày dần tắt, Nghiêm Kí bị đêm đen bao phủ đang yên lặng ngồi đó. Bên ngoài cửa sổ là thế giới trụy lạc, sa đọa, trong đêm tối có biết bao người đang mất phương hướng, không tìm thấy lối về.
Tấm vé nhỏ bé chẳng hề bắt mắt đang yên lặng nằm trên bàn làm việc, khiến cho một Nghiêm Kí luôn quyết đoán cảm thấy khó xử.
Đi, là nghe theo sự mách bảo của con tim; không đi, cũng là nghe theo sự mách bảo của con tim.
Một chút nhộn nhạo như cỏ dại lặng lẽ sinh sôi trong lòng anh, anh không thể phân biệt được điều này là tốt hay xấu. Điều duy nhất mà Nghiêm Kí biết là, anh không thích cuộc sống mất đi sự kiểm soát.
Anh từng cho rằng, thứ khó nắm bắt nhất trên đời này là cái chết và bệnh tật, nhưng bây giờ anh lại thấy nó rất mơ hồ, thì ra thứ không thể kiểm soát được còn có cả trái tim của con người.
Nghiêm Kí nhìn thế giới đang sáng đèn bên ngoài cửa sổ. Anh vốn tưởng mình đã nhìn thấu vạn vật chúng sinh, nhưng có một số việc, xét cho cùng là do anh tu hành chưa đủ, cho nên đã khiến cuộc sống chệch ra khỏi quỹ đạo.
Thời gian cứ trôi qua từng phút, từng phút một, lúc này đã là bảy giờ năm mươi phút tối.
Lại năm phút nữa trôi qua.
"Đối với tôi mà nói, khiêu vũ chính là cuộc sống, là sự nghiệp mà tôi chuẩn bị theo đuổi cả đời, trừ nó ra, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-den-ben-anh/94292/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.