– Cái này…
Ánh mắt của Lục Lâm Thiên loé lên, trong đầu lập tức suy nghĩ, lấy sự hiểu biết của Lục Lâm Thiên đối với vị nhạc phụ đại nhân này của mình thì hắn sẽ không vô duyên vô cớ làm hộ vệ của mình đâu.
– Thế nào hả, ta giúp cho ngươi, ngươi còn không chịu sao.
Vân Tiếu Thiên nhìn thấy biểu lộ của Lục Lâm Thiên thì sắc mặt lập tức trầm xuống, trong ánh mắt liền toát ra một cỗ uy nghiêm vây lấy Lục Lâm Thiên.
– Tiểu tế không dám.
Lục Lâm Thiên lập tức trả lời.
– Vậy ý của ngươi là đồng ý đúng không?
Vân Tiếu Thiên khẽ hỏi.
– Cứ theo lời nhạc phụ đã nói đi.
Trên mặt Lục Lâm Thiên thì không lộ ra vẻ gì, nhưng trong lòng thì cảm thấy buồn bực không thôi, vị nhạc phụ này rõ ràng là đang cậy thế ép người, mình căn bản không thể nói chữ không được.
– Ân.
Nhìn thấy Lục Lâm Thiên gật đầu, Vân Tiếu Thiên lập tức mỉm cười, nói:
– Dựa theo ước định kết minh của chúng ta lúc trước, lần này Vân Dương Tông và Phi Linh Môn liên thủ, tới lúc đó chiến lợi phẩm sẽ chia đều theo ai xuất lực nhiều, ngươi không có ý kiến gì chứ hả?
– Không dám có ý kiến.
Lục Lâm Thiên nào dám có ý kiến, nếu lão gia hoả này không phải nhạc phụ của mình thì sợ là Lục Lâm Thiên đã sớm trở mặt rồi, đây đúng là cướp bóc trắng trợn mà, mình lại không thể nào cự tuyệt được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-phong-thien-ha/3532711/chuong-1183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.