Nghe Lục Lâm Thiên nói vậy, bốn Linh Suất của Vạn Tượng thương hội dùng ánh mắt không mấy hữu hảo nhìn về phía Lục Lâm Thiên. Ánh mắt Linh Suất thất trọng kia mang theo hàn ý nhìn vào trên người Lục Lâm Thiên.
– Không nắm chắc trăm phần trăm thế nhưng có sáu thành nắm chắc. Tình huống Hoàng tiểu thư bây giờ có chút phiền phức. Có lẽ trong một canh giờ nữa nếu không có biện pháp thì Hoàng tiểu thư sẽ…
Lục Lâm Thiên nói.
– Dương Quá đại nhân, xin ngài nhanh chóng ra tay cứu xá muội, tiểu nữ vô cùng cảm kích.
Hoàng Đan nhanh chóng xoay người thi lễ rồi cầu khẩn Lục Lâm Thiên.
– Dương Quá tiên sinh, xin mau ra tay cứu tiểu nữ.
Nam tử trung niên lúc này cũng nhanh chóng cầu khẩn Lục Lâm Thiên, ánh mắt vô cùng lo lắng.
– Muốn ta ra tay không khó, bất quá…
Ánh mắt Lục Lâm Thiên khẽ đổi rồi nói, dường như có chút khó xử.
– Dương quá tiên sinh, chỉ cần ngươi ra tay, Hoàng gia ta sẽ không bạc đãi ngươi. Một bộ linh kỹ Huyền cấp sơ giai nếu như không đủ thì…
Nam tử trung niên cắn răng một cái rồi nói tiếp:
– Vậy thì hai bộ linh kỹ Huyền cấp sơ giai. Đây đã là tất cả linh kỹ mà Hoàng gia ta có, thứ quý trọng hơn Hoàng gia ta cũng không còn nữa.
Lục Lâm Thiên khẽ lắc đầu, lập tức nói:
– Hoàng gia chủ, cũng không phải là vấn đề này. Ý ta là lúc này cứu chữa Hoàng tiểu thư đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-phong-thien-ha/3532575/chuong-1102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.