Một ngày cuối tuần se lạnh, làn sương mỏng manh bao trùm lên mọi thứ xung quanh nó, cảnh vật trở nên thật mờ ảo. Nó căng mắt để nhìn rõ mọi thứ xung quanh và nó nhìn thấy hắn, mái tóc vàng nổi bật trong làn sương sớm, dáng người cao gầy đang dựa vào một thân cây nào đó. Nó bước nhanh về phía hắn, trên môi là nụ cười tươi rói.
Bất chợt bước chân nó khựng lại, ánh mắt dừng lại trên người cô gái đang đứng cạnh hắn...đó là...Tử Di.
Làn sương mỏng tan dần, nó nhìn thấy rõ hơn nụ cười trên môi hắn, nụ cười ấy thật đẹp, tràn ngập hạnh phúc, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải ngây ngất nhưng, nụ cười ấy làm nó Đau. Tại sao hắn chưa bao giờ cười như vậy với nó, chưa bao giờ...chưa bao giờ...
- Tiểu Di! - Giọng nói quen thuộc của Bội Doanh vang lên bên tai nó. - Dậy đi em!
Nó đưa tay lên dụi mắt, chớp chớp mấy cái cho quen với ánh sáng rồi từ từ mở ra. Cảm nhận thấy đôi mắt ươn ướt, nó giơ tay lên xem thì thấy bàn tay cũng dính nước...chẳng lẽ nó khóc trong lúc ngủ sao???
- Em vừa gặp giấc mơ xấu à?
Nó nhìn đại tỷ, lắc lắc đầu, tay chạm vào cái dreamcatcher treo ở đầu giường.
- Từ khi có cái này, em không gặp những giấc mơ xấu nữa...chỉ là gần đây gặp phải một số chuyện không vui nên mơ linh tinh thôi. À! từ nay chị đừng gọi em là Tiểu Di nữa.
Nó hất chăn sang một bên rồi bước vào nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-em-yeu-anh/2401992/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.