Thái Vy cùng Ngự Ngạo Thiên hoảng hốt nhìn Diệp Oanh. Tay chân mau lẹ hành động.
"Tớ...ổn."
Đầu của cô lúc này hơi hỗn loạn một chút, có chút ong ong, những kí ức mờ nhạt thoắt ẩn thoắt hiện khiến cô có chút choáng váng.
Giác quan tinh tường của Thái Vy đã hiểu, nhìn người bạn của mình hai bàn tay của cô tóm lấy bả vai của Diệp Oanh.
"Kí ức nhớ lại cũng tốt, nhưng với trường hợp này không nhớ lại càng tốt hơn. Cậu không cần phải suy nghĩ nhiều, sẽ ổn thôi, dù sao cũng còn có tớ."
Đôi mắt lại tràn ngập lệ, Diệp Oanh ngẩng mặt nhìn Thái Vy đáp: "Vậy, tớ có một người cha khốn kiếp đến vậy à...."
"Hơn cả suy nghĩ của cậu nhiều." Một câu trả lời xác thực, tàn nhẫn cô vốn định dấu Diệp Oanh nhưng thực sự là không ổn chút nào, tốt nhất là nên nói ra sự thật.
Ngự Ngạo Thiên lúc này cũng thái độ ra mặt lườm Thái Vy như muốn lột da. Nhưng nghĩ thì cũng đúng, nỗi đau nên giải quyết hết một lần cho xong, vợ của anh cũng chỉ cần chịu đả kích hết hôm nay thôi.
Diệp Oanh chỉ rưng rưng nước mắt chứ không có rơi lệ.
"Nếu vậy.... bà.... bà đâu.... Vy Vy?"
Ánh mắt của Thái Vy nghe đến tin này lại cụp xuống, miệng của cô khô khốc không cất lên thành lời.
"....Cậu trả lời...đi....." Những giọt nước mắt nóng hổi lại rơi xuống tiếp.
"....Vào giờ này năm ngoái...bà đã ra đi....."
Đầu của Diệp Oanh không nhớ được gì cả không thể nhớ nổi tên huống chi là nhớ được mặt của bà Thái. Nhưng ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-dua-anh-den-voi-em/1773083/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.