Rồi chẳng bao lâu, Tống Gia Linh lại như điên mà vùng lên, mặt hăm he, ánh mắt rực lửa nhìn người phụ nữ trước mặt “Tôi sẽ không ly hôn! Cô mãi mãi sẽ không thể trở thành Trần phu nhân… Tôi mới là Trần phu nhân – người vợ duy nhất của Trần Nam”.
Cô gái kia chắc chỉ tầm 18, 19 tuổi, tuy vẫn còn nhỏ tuổi nhưng nhìn thái độ và hành động thì thấy cô ta cũng không phải dạng vừa. Cô ta với tay cầm lấy một tập tài liệu ở trên bàn gần đó tiến tới đập vào người Tống Gia Linh, lớn tiếng mắng “Đúng là đồ điên lại còn ảo tưởng! Cô sắp thành đồ đàn bà bị chồng bỏ rồi lại còn đứng đấy mà to mồm Trần phu nhân, nhìn xem ở đây có ai công nhận cô là Trần phu nhân không? Hừ, đến chú ruột mình không biết xấu hổ nhân lúc cháu rể gặp khó khăn để đục nước béo cò, đứa cháu gái như cô lại còn có mặt mũi đòi Trần Nam ở bên cạnh cô à? Đúng là ghê tởm! Tôi khinh!”
Tống Gia Linh lúc này tức không còn từ gì để tả, mắt đỏ ngầu lên, đẩy Tống Gia Tuệ ra một bên chẳng may lại va đúng vào người Tống phu nhân. Bà vừa đỡ lấy Tống Gia Tuệ rồi ngẩng đầu lên nhìn thấy Tống Gia Linh và cô gái kia lại xông vào giằng xé nhau, kẻ thứ ba kia đang nắm lấy tóc của Tống Gia Linh mà lôi, rồi hất mạnh cô ta về hướng bức tường.
Tống Gia Linh không kịp phản kích, theo đà bị đẩy nhưng cô ta kịp quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-doi-anh/3385878/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.