Vũ Nhi ngồi ôm chân trong một góc của căn phòng gần nhà kho khóc nấc lên thành tiếng, cùng với trái tim đầy sự tổn thương, cô chẳng muốn nhớ lại quá khứ đó, thật sự quá tủi nhục.
- Em bị sao thế Vũ Nhi? Sao ngồi ở đây vậy, em khóc sao?
Gia Kiên lo lắng hỏi khi tình cờ đi ngang qua đây nhìn thấy Vũ Nhi đang ngồi ôm chân vào góc tường, gục mặt xuống. Anh lấy trong túi ra khăn mùi xoa màu xanh đen đưa cho cô, ánh mắt nhìn cô một cách sâu lắng.
Vũ Nhi cầm lấy nhẹ giọng nói:
- Cám ơn anh!
- Có chuyện gì xảy ra với em sao?
Gia Kiên nhìn cô gặn hỏi.
Vũ Nhi lau đi nước mắt, nhanh chóng lấy lại bình thường gượng cười nhìn anh nói:
- Không có gì đâu anh. Chỉ là... em gặp một người có khuôn mặt giống người làm em tổn thương năm đó thôi.
- Thật vậy sao? Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!
Gia Kiên an ủi cô, khẽ ôm cô vào lòng, anh không muốn thấy cô phải khóc vì người con trai đã khiến cô đau lòng, anh chỉ muốn thấy cô cười mà thôi.
Hoàng Thiên đứng nhìn hai người ôm nhau với ánh mắt không bộc lộ cảm xúc gì nhưng xoáy sâu bên trong như chứa đựng một điều gì đó rất lạ, rồi anh quay người lẳng lặng bước đi khỏi đây.
...
Dưới nhà ăn của công ty, Hoàng Thiên chọn cho mình một chỗ ngồi ít người qua lại gần cửa sổ ăn cơm một mình, suy nghĩ về một điều gì đó với nét mặt trầm tư. Dường như anh đã quên đi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-co-bao-gio-gap-lai/35278/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.