Trong mâm cơm đạm bạc dưới ánh đèn đơn sơ giản dị, có thể nghe được tiếng sóng biển ngoài kia.
Vũ Nhi gấp lấy nấm bỏ vào bát cơm của Thiên Ân làm anh có chút ngạc nhiên nhìn cô, cô mỉm cười nói:
- Anh ăn đi, món này ba em nấu ngon lắm đây!
- Cám ơn em!
Thiên Ân nói giọng ôn nhu, rồi ăn một cách từ từ chậm rãi để thưởng thúc mùi vị món ăn.
- Ba không biết con thích ăn món gì nên ba chỉ nấu đại thôi, mong con thông cảm, ba sợ không hợp khẩu vị của con!
Ba của Vũ Nhi nhìn anh nói giọng đều đều, có chút gì đó ngại ngại.
- Dạ không có gì đâu ba, cơm ba nấu ngon lắm. Trước giờ con chưa được ăn những món dân giả như thế này!
Thiên Ân trả lời, mỉm cười nhìn ông và anh cảm thấy ở đây thật yên bình không ồn ào như ở nơi đường phố tấp nập ngoài kia.
Ăn cơm xong, Vũ Nhi và Thiên Ân cùng nắm tay nhau đi dạo biển hóng gió, nét mặt mỗi người mang hai cảm xúc khác nhau và có lẽ đây lần đầu tiên hai người thật sự ở bên nhau, có tình cảm từ hai phía sau bao nhiêu chuyện xảy ra.
Bất chợt, Vũ Nhi buông tay anh ra chạy ra cơn sóng biển hất nước lên người rồi ôm bụng cười ha hả làm đứng ngơ người ra nhìn cô, khuôn mặt điển trai ấy đã bị cô làm cho thấm đẫm nước biển mặn chát.
- Mặt anh lúc nào cũng như vậy, lạnh lùng như thuở gặp anh lần đầu vậy! Mà bây giờ nhìn anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-co-bao-gio-gap-lai/35275/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.