Chiếc xe thắng gấp trước cửa bệnh viện, Hân Hân rất nhanh lao xuống, cô chạy đến bàn y tá hỏi thăm phòng của Phong, khi đã có thông tin, Hân Hân không có đủ nhẫn nại, lại một lần nữa tại cùng một bệnh viện, người ta ban đầu thấy người con trai chạy thần tốc thì giờ đổi ngược là một cô gái và một anh chạy theo phía sau không ngừng kêu cô ngừng lại.
Đến phòng cấp cứu, Hân Hân đi từ từ lại, bước chân gần như kiệt sức, cô bước từng bước đến cửa phòng cấp cứu vẫn còn đang sáng đèn, bàn tay run run dựa vào hai cánh cửa.
- Xin anh… em xin anh… đừng bỏ … em mà đi… em xin anh. – Hân Hân từ từ khụy xuống.
Kai thấy như vậy liền chạy đến đỡ lấy thân hình không còn sức sống nào của cô.
- Chị là người thân của Lãnh tổng? – Ngân Thủy bước đến gần cất tiếng.
Hân Hân ngước đôi mắt thấm đẫm nước mắt của mình lên nhìn người đang nói chuyện, hình ảnh nhìn không rõ cho lắm vì nước mắt cứ không ngừng tuôn ra.
- Cô… là … ai ??? – giọng Hân Hân nghẹn lại.
- Tôi là thư kí của Lãnh tổng, chính tôi đã đưa anh ấy vào đây. – Ngân Thủy đỡ Hân Hân lên cùng với Kai, dìu Hân Hân lại chiếc ghế ngồi.
- Chị đừng quá xúc động, có lẽ Lãnh tổng không sao đâu. – Ngân Thủy lấy bịch khăn giấy đưa cho Hân Hân.
- Nói tôi biết……..chuyện như thế nào?.....tại sao anh ấy ra nông nỗi như thế?... là ai?-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-anh-va-em/1901133/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.