Thẩm Tinh Hòa đóng cửa phòng, đi về phía sofa, đeo kính gọng vàng, mở máy tính xem báo cáo.
Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước “ào ào”, không bao lâu sau, tiếng nước dừng lại.
“Anh ơi!” Một lát sau, giọng cầu cứu của Lục Quang Tầm vang lên từ phòng tắm, “Em quên mang quần áo để thay rồi!”
Thẩm Tinh Hòa hơi cạn lời: “Không mang quần áo, em đến tắm làm gì?”
“Xin lỗi mà, vừa nãy em vội quá.” Lục Quang Tầm ngoan ngoãn xin lỗi, rồi hỏi, “Anh ơi, anh có thể cho em mượn tạm cái quần được không?”
Thẩm Tinh Hòa gập máy tính lại: “Trong tủ phòng tắm chắc có áo choàng tắm, em tìm thử xem.”
Lục Quang Tầm lớn tiếng đáp: “Em tìm rồi, không có.”
Thẩm Tinh Hòa đành đứng dậy mở vali, lấy ra một chiếc áo choàng ngủ từ bên trong, đi đến trước cửa kính: “Là áo choàng ngủ tôi đã mặc, em có muốn không?”
“Muốn muốn muốn!” Lục Quang Tầm gật đầu lia lịa, nhanh chóng kéo cửa kính ra.
Một cánh tay thon dài và săn chắc, màu lúa mì nhạt chìa ra, loáng thoáng trước mắt Thẩm Tinh Hòa.
Lục Quang Tầm áp mặt vào cửa kính: “Anh ơi, ở đâu vậy?”
Thẩm Tinh Hòa đưa áo choàng ngủ qua, quay người về lại sofa.
Rất nhanh, Lục Quang Tầm mặc áo choàng ngủ bước ra khỏi phòng tắm.
Thẩm Tinh Hòa ngẩng mắt lên, ánh mắt đối diện với thanh niên toàn thân còn hơi nước.
Vì hai người có sự chênh lệch về vóc dáng, chiếc áo choàng ngủ rộng rãi khi mặc trên người Lục Quang Tầm lại có vẻ hơi bó, chất liệu lụa mềm mại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-luu-nhat-duoc-sao-cu-dinh-lay-toi/5218154/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.