Nhưng tất cả những thứ này đều phải căn cứ vào việc cô ta thật sự đã thua, thật sự bị đánh bại, thật sự không bằng đối phương.
Chứ không phải... bị ức hiếp như một kẻ ngốc! Tốt xấu gì, Trì Thương Tuyết trên danh nghĩa cũng là người của Tô Minh, mặc dù chỉ bởi do đánh cược. Huống chi anh còn đã đồng ý với lão Trang.
Tô Minh anh có thể bắt nạt cô ta, nhưng người khác thì không thể.
Tại sao lại nói Trì Thương Tuyết là kẻ ngốc?
Tô Minh nhìn sâu vào Vưu Thanh Nhi, rồi lại nhìn sâu vào chiến đài bên dưới Vưu Thanh Nhi và Trì Thương Tuyết.
"Vô dụng", lúc này, Vưu Thanh Nhi liếc mắt nhìn Trì Thương Tuyết trọng thương, nôn ra máu, ngã sõng soài dưới đất rồi hừ một tiếng.
Xung quanh chiến đài dấy lên làn sóng những tiếng chửi rủa 'vô dụng'.
"Tự cút khỏi thành Ly Đỉnh đi, đừng tới đây báo thù nữa, cô quá yếu, chơi với cô hơn chục lần đã là nể mặt Kiếp tông cô lắm rồi, nể mặt bố cô lắm rồi. Làm người phải tự mình biết lấy mình, đừng cứ vô liêm sỉ mãi như vậy, một thứ phế vật", Vưu Thanh Nhi cực kỳ khinh bỉ, nhưng dù là khinh bỉ, dù nói lời rất khó nghe nhưng vẫn nở nụ cười, còn giữ dáng vẻ xinh đẹp đó nữa.
Trì Thương Tuyết vẫn muốn đứng lên, nghiến răng nghiến lợi đến mức răng sắp vỡ ra rồi, vẫn muốn tiếp tục chiến đấu, vẫn muốn liều mạng, cho dù cánh tay đã gãy, cho dù bả vai đã gãy, cho dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/641029/chuong-2649.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.