Hơi căng thẳng.
Mặc dù ai nấy đều biết Tô Minh không thể chữa được khỏi bệnh cho Vân Thanh Thanh nhưng cũng lo lắng Tô Minh chữa không khỏi mà còn có thể khiến cho bệnh của Vân Thanh Thanh nặng thêm.
Ít nhất, với tình hình trước mắt của Vân Thanh Thanh thì vẫn còn có thể sống được tám mười ngày gì đó.
Ngộ nhỡ lần này bị Tô Minh chữa bừa, có khi còn chưa sống được đến tám mười ngày thì sao?
“Bố, bảo anh ta cút ra ngoài đi! Bố, bố rõ ràng biết anh ta hầu như không thể làm được”, Vân Thuỵ đã sắp nghiến nát cả răng của mình, run rẩy đứng bên cạnh Vân Thượng Phong, trên thực tế cậu ta khá nhát gan nhưng lúc này hai mắt lại đỏ lên, như sắp mất đi lý trí đến nơi: “Đời này của chị ghét nhất những người đàn ông có ý đồ xấu với chị ấy, cho nên, cho dù có khám bệnh cho chị ấy thì nhà họ Vân cũng vẫn luôn dùng sợi tơ để bắt mạch, nhưng bây giờ”.
Trong mắt của Vân Thuỵ.
Chị mình đã là người sắp chết rồi.
Là người đã bị phán án tử hình rồi.
Còn để cho Tô Minh đi vào trong màn nữa chứ, đây chính là một hành vi thiếu tôn trọng!!!
Trước đó chuyện thế này chưa từng xảy ra.
Nếu chị mà biết được chắc chắn sẽ cực kỳ phẫn nộ.
Vân Thượng Phong chẳng hề lên tiếng nhưng nước mắt lại không ngừng chảy dài.
Có thể nhìn ra được, cảm xúc của Vân Thượng Phong cũng đã chạm đến bờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/639436/chuong-1056.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.