Đúng lúc này.
“Bà ta chết vẫn chưa hết tội!”, Tiêu Nhã lại nói!!!
Hoàn toàn không ngờ tới.
Tiêu Nhã lại không đồng ý cứu Từ Thu Nhạn?
Tại sao?
Phải biết rằng, tính cách Tiêu Nhã tàn bạo, khát máu nhưng cũng là người bao che khuyết điểm.
Thông thường, không cần nói đến là tồn tại của trưởng lão nội môn, cho dù là một đệ tử ngoại môn của Thần Thường Môn, nếu bị người khác đánh giết, tại Thiên Đường Ngục, Tiêu Nhã cũng sẽ phát ra mệnh lệnh, phải báo thù đối phương.
Chính vì tính cách này mà vài tháng nay, tại cảnh giới Thiên Đường Ngục đã không mấy người dám khiêu khích Thần Thường Môn nữa.
Không thể hiểu nổi!
Làm thế nào cũng không thể lý giải được.
Nhưng Tiêu Nhã vẫn rất có uy vọng.
Cô ta vừa mở lời, mấy người Ngụy Vận Hoa, Trần Vân đều cưỡng ép đè nén xúc động muốn lao lên cứu người.
“Chọc ghẹo đến người đàn ông của Tiêu Nhã, chết đã là may mắn của bà, nếu không chết, tôi cũng sẽ khiến bà sống không bằng chết”, Tiêu Nhã lẩm bẩm một mình.
Trong lòng cô ta, Thần Thường Môn cũng không thể sánh bằng Tô Minh.
Còn xa mới có thể sánh bằng.
Cô ta biết rằng vào lúc này không cho phép nhóm người Ngụy Vận Hoa cứu mạng Từ Thu Nhạn là điều mà thân là môn chủ của Thần Thường Môn không nên làm, thậm chí, điểm này sẽ tạo thành bất mãn của kẻ trên người dưới trong Thần Thường Môn với bản thân, mà uy tín cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/639359/chuong-979.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.