Tô Minh không hề sợ ai uy hiếp. Lúc Tô Minh nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn mà Lạc Thu Thuỷ đờ đẫn cả người.
Còn những người trong phòng trà cũng không khá hơn là mấy…
Những cậu chủ, cô chủ đến từ các gia tộc đẳng cấp của Đế Thành mà có quen biết Tô Minh thì còn đỡ. Chí ít thì họ cũng biết Tô Minh có chút bản lĩnh.
Còn những người đến từ các gia tộc của thành phố khác thì đều đơ người ra.
Còn có người dám khiêu khích Thẩm Tịch như này sao?
Người anh em! Cừ thật đấy!
Thậm chí nhà họ Thẩm ở Ma Thành còn được coi là gia tộc chiếm nửa Huyền Linh Sơn rồi! Thực lực của nhà họ Thẩm có thể ngang hàng với nhà họ Cơ ở Đế Thành. Không vì nguyên nhân gì khác mà chỉ vì chị gái của Thẩm Tịch quá lợi hại!
Theo như mọi người thấy thì ít nhất là trong giới thế tục chắc không có ai dám khiêu chiến trực diện với Thẩm Tịch. Kể cả có thì cũng chỉ có Cơ Khâm của nhà họ Cơ được đánh giá ngang với Thẩm Tịch về thực lực, bối cảnh. Nhưng Cơ Khâm tuyệt đối sẽ không làm chuyện ‘bại não’ như này.
Người trẻ tuổi tên là Tô Minh mà nhiều người ở đây không quen, anh ta là kẻ ngốc hả? Kẻ ngốc vô tri chăng?
“Ha ha…”, một lát sau, Thẩm Tịch đột nhiên cười lớn, tiếng cười càng lúc càng lớn hơn: “Ha ha ha ha…”.
Có thể nói là hắn tức quá mà bật cười.
“Được lắm! Anh Tô khiến tôi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/638552/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.