“Bắt đầu thôi", trước đó Tô Minh nói rằng muốn chỉ dẫn Diệp Phù không phải là một trò đùa.
Tuy rằng anh và Diệp Phù cũng đã giao đấu qua khi lần đầu tiên tới viện võ đạo của nhà họ Diệp nhưng lần đó chỉ tùy ý đánh bại anh ta, cũng không tận lực khiến Diệp Phù cảm nhận được lằn ranh sinh tử để đạt được hiệu quả đột phá hoặc lột xác.
“Đây…”, Diệp Phù có chút sợ rồi.
“Kiếm tu, bất luận là đối mặt với võ đạo tu giả mạnh hơn mình bao nhiêu cũng không thể sợ hãi, bằng không cũng sẽ không xứng làm kiếm tu nữa”, Tô Minh hờ hững nói.
Cơ thể Diệp Phù run lên.
Đúng vậy!
Anh ta không phải là không biết đạo lý của kiếm tu.
"Ra tay!”, Tô Minh quát.
“Chết đi!”, Diệp Phù gầm lên một tiếng, anh ta tự nhủ người đứng trước mắt mình chính là kẻ địch sống chết, không chút lưu tình, anh ta lấy ra một kiếm mạnh nhất, nhanh nhất đột nhiên lao thẳng về phía Tô Minh.
“Soạt!”, Tô Minh đồng thời vung kiếm.
Diệp Phù thậm chí còn không nhìn thấy bóng dáng kiếm của Tô Minh, ngay khi anh xuất kiếm, thì kiếm của bản thân đã dễ dàng bị chém gãy, nát vụn, giống như một con cá voi nuốt chửng một con tôm nhỏ vậy.
Mà kiếm của Tô Minh sau khi đánh gãy kiếm của anh ta vẫn tiếp tục tiến về phía trước, càng nhanh hơn, càng lạnh hơn, cũng càng khốc liệt hơn...
Diệp Phù cảm nhận được nguy hiểm cực độ, giống như bị ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/638543/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.