Trời mùa đông, gió thổi lạnh đến buốt óc đông cứng cả người, sau khi nghĩ đi nghĩ lại Tuấn Hào quyết định rời đi để khỏi gặp lại tình huống khó xử cho cả ba người, chọn một trong hai khiến Tuấn Hào nhận ra trong người có cả trăm loại cảm xúc bối rối. Nếu chọn người này thì sẽ cảm thấy có lỗi với người kia. Cách tốt nhất là bỏ đi dứt khoát để quên đi chuyện này.
Tính toán kĩ càng, lo liệu tài chính cho người của Thiên Đường, làm thủ tục chuyển học thì cuối cùng Tuấn Hào cũng đã rời đi trong sự im lặng. Không hề báo cho một ai biết. Trước khi đi để lại trong kí túc xá, nơi mà Tuấn Hào cùng Mỹ Na chung sống một bức thư tạm biệt. Nếu cả ba người có duyên thì còn gặp lại.
…….
Cái tiết lạnh của mùa đông khiến cho người ta cản thấy tê dại nhức óc, Tuấn Hào lười biếng nằm trên nóc xe tải đã nhảy lên trên đó vài ngày. Mặc dù đã quyết định bỏ đi nhưng vẫn chưa biết mục tiêu của thân mình đi đến đâu, sẽ làm gì, Tuấn Hào chỉ biết ngủ mặc cho số phận định đoạt.
Chuyến đi cuối cùng cũng đã kết thúc khi Tuấn Hào bị đánh thức bởi tiếng xe cộ inh ỏi. Liếc mắt nhìn xung quanh thì nơi đây khá là náo nhiệt. Mua vài cái bánh rồi đi lang thang khắp đường phố để tìm chỗ dừng chân thích hợp cho mình.
Đi ngang qua một con hẻm Tuấn Hào lạ lùng nhìn thấy một cảnh tượng khá không hợp lí. Một người bò lê thê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-thieu-nien/2638263/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.