Được Phương nhị thiếu gia liếc mắt, lão đại cũng biết nên làm thế nào, nhìn Hướng Nhật một lúc rồi gằn giọng:
"Các hạ thích bó tay chịu trói hay để chúng ta ra tay?"
"Có gì khác nhau sao?"
Hướng Nhật cười nhạt, nghe khẩu khí kẻ này dường như muốn chỉnh mình, mà thực sự là như thế, lão đại của mấy kẻ này cũng không để Hướng Nhật trong mắt, dù sao bọn họ có 5 người, mà cũng chả ai tin, Hướng Nhật nhiều lắm cũng chỉ 20 tuổi mà, có thực lực cao thâm như vậy.
Tuy lúc đầu có chút cẩn thận, nhưng là suy nghĩ rằng Hướng Nhật xuất thân từ môn phái lợi hại, nếu vì vậy mà bị đối phương trả thì thì không tốt lành gì. Nhưng Thiếu chủ đã lên tiếng cùng với đối phương không nói ra môn phái mình, cho dù sư phụ đối phương tìm đến cửa mình cũng có thế nói lí, dù sao đối phương không báo sư môn cũng coi như là hiểu lầm.
"Nếu ngươi bó tay chịu trói thì ít nhất sẽ ít thống khổ hơn, nếu để chúng ta ra tay, sợ rằng ngươi sẽ không chịu nổi lại thống khổ này"
Âm thanh lão đại lạnh lẽo, mật giả chiến đấu quả thực là như vậy, cho tới bây giờ đều là chém giết. Lực lượng là chủ yếu, chỉ cần hơi va chạm, kẻ nhẹ thì gãy xương đứt gân, nặng thì mất luôn tính mạng.
"Thực ra ta cũng muốn nói lời này với các ngươi"
Hướng Nhật dùng ánh mắt khinh thường nhìn vào ma quyền sát chưởng của chúng, nói thật, đám tiểu tốt như vậy cũng không đủ để vận động gân cốt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-luu-manh/789361/chuong-647.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.