Đã hơn mười lăm phút trôi qua kể từ khi Hạ Đông Nghi ngất đi, cơ thể nàng vậy mà càng lúc càng trở nên lạnh ngắt khiến cho Diệp Hiểu Phong không thể không ngừng lo lắng, tâm hắn lúc này vậy mà không ngừng bấn loạn, lúc này hắn chỉ ước có một ai đó đến đây vào lúc này, hắn sợ hãi thực sự rất sợ. Hắn muốn phát điên lên, muốn khóc nhưng lại không thể. Hắn lúc này thứ tồn tại duy nhất đó là một cỗ ý thức mà thôi.
“Đông Nghi em không sao chứ?.... Đông Nghi… Đông Nghi ….Đông Nghi em tỉnh lại đi!... Đông Nghi…Em đừng làm anh sợ… Đông Nghi…”
Nội tâm hắn vậy mà lúc này không ngừng gào thét, cái cơ thể bất động lúc này chẳng khác nào một bức tường cao đem hắn và nàng cho ngăn cách, hắn có thể thấy nàng, có thể nghe nàng thanh âm, nhưng lại không thể chạm tới nàng. Hắn lúc này lại có một hy vọng hoang đường đó là nàng có thể nghe thấy hắn tiếng gọi từ nội tâm, có thể nghe thấy hắn đau khổ tuyệt vọng, có thể nghe thấy hắn là lo lắng cho nàng đến chừng nào, dẫu hắn biết đó chỉ là ước vọng hão huyền mà thôi nhưng chí ít nó cũng giúp hắn cho tới thời điểm này không rơi vào hoàn toàn tuyệt vọng.
“Đông Nghi em có nghe anh nói không?... Đông Nghi… tỉnh lại đi!...”
Cảm nhận cái cơ thể đang dần lạnh đi của nàng khiến hắn càng hỗn loạn hơn, điều duy nhất khiến cho hắn an tâm một tý đó là nàng vậy mà vẫn còn chút hơi thở yếu ớt, cùng cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-cong-tu/1375730/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.