Bethany ngồi trong phòng tắm, nhìn chằm chằm vào tấm gương có gắn đèn trên một thanh gỗ sồi chiếu ánh sáng chói lòa khắp người cô và mọi thức khác xung quanh. Nhìn vào gương, cô thấy mình giống hệt một người que đang run lẩy bẩy với đôi mắt to tướng và nùi tóc rối bù. Chả trách mà Ryan lo lắng đến thế. Cô không thể co duỗi chân như hầu hết mọi người để cho máu lưu thông, thế có nghĩa là một nửa cơ thể cô không thể kiểm soát nhiệt độ hiệu quả.
Bethany xoa xoa hai cánh tay nhưng vẫn không hết lạnh. Kéo gấu váy lên, cô sờ vào đầu gối và thấy nó lạnh như đá, dẫu được mặc kín tất nylon. Ôi chao, sao mà cô muốn được ở nhà mình trong phòng tắm quen thuộc với tất cả những thiết bị hỗ trợ đáng tin cậy đến thế.
Có tiếng gõ cửa khe khẽ khiến cô giật nảy mình. “Vào đi”, cô cố nói giọng bình thường hết sức có thể nhưng chỉ được một nửa.
Người phục vụ buổi tắm cho cô bước vào – có chiều cao hơn một mét tám. Chiếc quần jean vẫn còn ướt sũng vì tuyết dính bết vào đôi chân dài rắn rỏi của anh. Mỗi bước đi đôi bốt gõ cộp cộp lên lớp gạch men màu nâu đất, âm thanh sắc và dứt khoát. Anh đã kịp thay một chiếc sơ mi khô, chưa cài cúc để lộ khuôn ngực vãm vỡ và chòm lông xoăn thu hẹp dần chạy đến cái bụng bằng phẳng nổi rõ những múi cơ rắn rỏi.
Miệng Bethany bỗng trở nên khô khốc, tất cả những gì cô có thể nghĩ được để thốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191355/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.