Hai hôm sau, Ryan đang làm việc với đống sổ sách trong văn phòng thì chợt nhận ra đã gần mười một giờ rồi mà vẫn chưa thấy Bethany đến để anh hướng dẫn như mọi khi. Không phải vì công việc nhiều nhặn mà cái chính là cô lúc nào cũng khao khát anh – giống như anh chưa khi nào ngừng ham muốn cô, và cứ lúc nào chỉ có hai người thì họ cũng lao vào nhau ít nhất một lần, có khi hai lần trước bữa trưa.
Nhớ lại lần gần đây nhất, trong đầu Ryan hiện lên hình ảnh cô nằm khỏa thân trên bàn làm việc, và trong lòng anh bỗng dấy lên niềm khao khát đến cháy bỏng lại được nhìn thấy cô như thế. Anh định để mặc sổ sách đấy chạy đi tìm cô thì nghe Sly gọi toáng lên ở bên ngoài. Trực giác mách bảo anh có chuyện không hay, anh đứng bật dậy, lao ra cửa.
“Dưới này!” Sly hét lên khi thấy Ryan.
Ryan quay lại vừa trông thấy Sly biến mất bên trong chuồng ngựa nơi họ đã lắp ghế nâng cho Bethany. Anh chạy phăm phăm dọc theo lối đi chính, gót giày nện trên nền bê tông còn nhanh hơn cả nhịp tim. Chắc chắn Bethany gặp chuyện không hay rồi.
Khi anh đến chuồng ngựa, cổng để mở và trông thấy Bethany nằm sóng soài trên nền đất, tim anh như ngừng đập. Chỉ một cái liếc mắt đã đủ cho anh khẳng định là cô đã cố tự leo lên ngựa bằng ghế nâng.
“Trời ơi!” Anh đẩy Sly ra, quỳ xuống bên cô, nỗi sợ hãi xâm lấn đến nỗi anh không biết mình đang chửi thề hay cầu nguyện. “Bethany?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/1415457/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.