Không khí vốn đã nghiêm túc nay lại càng trở nên căng thẳng. Đường Lưu Vũ cảm thấy không quen lắm nhưng hắn biết đây là một tập thể sẽ cùng nhau trải qua vô số trận chiến, những buổi họp rút kinh nghiệm như thế này là rất cần thiết. Còn may hắn vốn không thuộc vào nhiệm vụ này mà chỉ là quân viện trợ nên chắc không cần kiểm điểm quá nhiều.
Cố Dạ sau khi tuyên bố liền chủ động nói tiếp:
- Nhiệm vụ lần này may mắn thành công đều là nhờ Đường Lưu Vũ kịp thời ứng cứu, nếu không chúng ta đều đã bỏ mạng hoặc bị kẻ thù bắt giữ. Chúng ta đã đưa ra những quyết định quá vội vả, bị ảnh hưởng nhiều bởi cảm tính. Thời gian ngắn khiến tất cả không kịp lên một kế hoạch chu toàn. Lỗi này phần lớn nằm ở ta, người chịu trách nhiệm đưa ra quyết định cho cả nhóm.
- Tư Cẩn Ngôn, ngươi đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình. Nếu không có ngươi, chúng ta cũng không thể cầm cự được đến khi Đường Lưu Vũ tới. Nhưng ngươi cũng có vài điểm cần lưu ý. Chúng ta là đồng đội, ngươi có phản đối cũng nên nói rõ ra, phải giữ vững lập trường của mình chứ đừng chỉ thuận theo số đông. Hơn nữa khi đã bắt đầu nhiệm vụ phải tin tưởng lẫn nhau, việc ngươi âm thầm truyền tín hiệu cầu cứu dù là đúng cũng đã thể hiện sự thiếu tin tưởng. Điểm này nhất định phải khắc phục.
- Vân Lam, năng lực của ngươi vẫn lợi hại như vậy, và vấn đề của ngươi cũng nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2427021/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.