Tư Cẩn Ngôn dừng nói, ba ánh mắt tập trung về phía Đường Lưu Vũ. Hắn vẫn mặt không đổi sắc, cười nhạt đáp lại:
- Nhìn ta làm gì? Đánh giá khách quan mà thôi. Chẳng lẽ không đúng?
Tư Cẩn Ngôn hơi cau mày rồi gật đầu:
- Nói cũng không sai, là do cách diễn đạt khác biệt nên một cái thấp kém, một cái cao thượng. Nhưng chúng ta là nhân tộc, tự tôn vinh mình một chút cũng không có gì là sai.
Đường Lưu Vũ cười cười không nói gì thêm. Vừa rồi hắn chỉ buộc miệng nói ra chứ không có ý định tranh luận xem ai đúng ai sai về vấn đề này. Đường Lưu Vũ là nhân tộc, đương nhiên sẽ đứng về phía chủng tộc của mình. Chỉ là không hiểu vì sau khi nãy hắn đột nhiên có một suy nghĩ, nếu đứng ở góc độ khách quan nhất nhìn nhận mọi vấn đề thì nên đánh giá như thế nào về cuộc chiến tranh giành lãnh thổ không có hồi kết này? Đường Lưu Vũ không có câu trả lời, đây là câu hỏi giả tưởng chứ không phải thực tế, nhưng hắn có cảm giác rằng chưa chắc mình đã đứng về phía nhân tộc. Bình đẳng…vậy thì tất cả phải ngang hàng mới đúng.
Tư Cẩn Ngôn lại tiếp tục:
- Vì đây là lần đầu tiên Đường Lưu Vũ tham gia và chiến đấu đoàn đội, ta sẽ giới thiệu lại một cách chi tiết năng lực của từng người để hắn tiện phối hợp. Đầu tiên là Cố Dạ, thủ lĩnh tạm thời của nhóm…
Cố Dạ giật nảy:
- Ngươi nói ai là tạm thời?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2427013/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.