Đường Lưu Vũ vẫn chưa nói vào trọng tâm nhưng cả ba người đã nín thở lắng nghe, bao gồm cả Vân Lam. Dù nàng luôn tỏ ra bình thản nhưng cũng chỉ là một thiếu nữ mới mười bảy tuổi, chút tính cách tò mò vẫn phải có.
- Từ sau khi được nhận về, ta vẫn thường xuyên có những giấc mơ kỳ lạ. Ta mơ thấy mình xuất hiện tại một vùng hỗn mang, xung quanh chỉ thấy một vùng không gian bất ổn. Ta thấy những sinh vật khổng lồ, thân thể tỏa ra hào quang vạn trượng hướng về phía mình hú hét thứ ngôn ngữ kỳ lạ nào đó. Đối diện với chúng là một màn đêm tối tăm đến rợn người. Bên trong màn đêm kia ẩn hiện những đôi mặt hung ác. Ta nâng tay lên, những sinh vật trong bóng tối kia đều bị xóa bỏ, các sinh vật khổng lồ kia chưa kịp vui mừng thì cũng đã vỡ tan theo. Không gian xung quanh ta sụp đổ, vạn vật tịch diệt khiến ta bừng tỉnh.
- Ngoài giấc mơ đáng sợ kia, đôi khi ta còn mơ thấy mình được trở về ngôi làng trên núi. Ta thấy mình mất khống chế, dùng một ngón tay liền xóa bỏ sự tồn tại của tất cả. Những giấc mơ này lặp đi lặp lại nhiều lần, đến mức ta không dám ngủ nữa, để rồi nhận ra rằng mình không cần ngủ. Sau đó ta thử nhịn ăn, nhịn uống, tắm nước lạnh trong mùa đông, sau cùng quen thuộc với tất cả chúng. Ta chỉ nghĩ đơn giản rằng thể chất của mình tốt hơn người bình thường, có thể sống trong các điều kiện khắc nghiệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426993/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.