Chu Hiểu Hiểu sợ hãi, hô lên thất thanh:
- Tô Lạc, ngươi điên rồi.
Khóe miệng Trần Lạc hơi nhếch lên một nụ cười, nhưng khi đứng dậy lại là vẻ lo lắng:
- Hiểu Hiểu, là ta mất kiểm soát, ngươi đừng sợ.
- Đừng lại đây.
Trần Lạc ngồi xuống, vẻ mặt ăn năng đáp:
- Thật xin lỗi. Nhiều năm không gặp, ta nhất thời không kiềm chế được cảm xúc của mình. Nhưng ngươi nhất định phải tin tưởng ta, tình cảm mà ta giành cho ngươi đều là thật.
Chu Hiểu Hiểu nhìn vẻ mặt của hắn, gương mặt cũng hơi dịu xuống. Trần Lạc vừa cứu nàng, lại cộng thêm tình cảm chân thành không đổi bao năm qua khiến nàng không khỏi cảm động, tâm lý đề phòng cũng hạ xuống. Nữ nhân chính là như vậy, rất dễ bị lời nói ngon ngọt và thứ tình cảm giả tạo lừa gạt.
Nhưng không thể không nói là Trần Lạc rất cao tay. Kể từ kế hoạch xuất hiện giải cứu khi Chu Hiểu Hiểu tuyệt vọng nhất, chạy nhiều vòng bỏ trốn quanh thành phố tạo hiệu ứng cầu treo, tiếp đến là màn buộc tội người cũ, thổ lộ tình cảm chân thành nhiều năm không đổi…Đường Lưu Vũ đứng trên mái nhà cũng chỉ có thể dựng ngón tay cái. Nếu không phải lập trường đối lập, hắn thật sự muốn bái Trần Lạc làm sư phụ. Tên này giao du với Vũ thiếu cũng học được không ít tuyệt kỹ tán tỉnh nữ nhân. Nhưng Chu Hiểu Hiểu không phải loại nữ nhân chỉ vì vài lời ngon ngọt mà thay đổi, Đường Lưu Vũ tin là như vậy. Hoặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426963/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.