Không có máu chảy, thậm chỉ còn chẳng giống một vết thương. Có cảm giác như cánh tay phải của Mạch Thượng chưa bao giờ tồn tại, hắn sinh ra vốn đã khuyết tật như vậy. Lần đầu tiên trong đời Mạch Thượng cảm thấy một nổi sợ thật sự. Kẻ hiếu chiến sau cùng cũng không dám chiến đấu với một thứ mà bản thân cũng không hiểu được.
- Ngươi…ngươi…đã làm gì…ta?
Đường Lưu Vũ không đáp lại, chỉ thấy ngón tay của hắn vẫy nhẹ. Rất nhiều binh lính đang tập trung cách đó khá xa đợi lệnh của Mạch Thượng và vũ khí cỡ lớn mà bọn hắn vừa mang đến đồng loạt biến mất. Không dừng lại ở đó, hai chân của Mạch Thượng cũng tan biến theo. Màn cũ lặp lại, vẫn không có vết thương nào, giống như chưa từng tồn tại…
- Ngươi…ngươi…
Mạch Thượng đã không nói nên lời nữa. Hắn chỉ biết kẻ trước mặt mình là một sinh vật vô cùng đáng sợ, vốn dĩ không nên tồn tại trên thế giới này. Đường Lưu Vũ giống như hiện thân của diệt vong và thậm chí còn hơn thế nữa. Đường Lưu Vũ có vẻ rất tận hưởng biểu cảm này của Mạch Thượng, ngay khi hắn định ra đòn kết liễu thì một âm thanh quen thuộc đã vang lên từ phía sau:
- Đường Lưu Vũ.
Âm thanh này khiến động tác của Đường Lưu Vũ dừng lại, lập tức quay đầu nhìn lại. Đập vào mắt hắn là Vân Lam đang đi ra từ một vùng không gian vô định. Bị Mạch Thượng đánh trọng thương, nàng lập tức tiến vào không gian huyễn tưởng của mình để tạm thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426945/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.