Nàng nói xong câu này liền xoay người bước đi. Tư Cẩn Ngôn xoa cằm, vẻ mặt suy tư:
- Lam tỷ có gì đó không đúng.
Cố Dạ gật gù:
- Chỉ là không nói rõ được khác ở chỗ nào.
- Có khả năng nàng…đến tháng?
Lời này vừa dứt, một cánh tay máy móc to lớn bất ngờ xuất hiện đấm thẳng vào đầu Tư Cẩn Ngôn. Lực đạo mạnh đến mức khiến hắn cắm đầu xuống mặt đất. Lần này Vân Lam không hề nương tay, khi Tư Cẩn Ngôn đứng dậy khuôn mặt đã đầy vết trầy xước, máu mũi chảy ra, trên đầu có một khối u lớn. Hắn không tỏ vẻ tức giận, chỉ nói bằng giọng nức nở:
- Lam tỷ, ngươi nghe lén? Thật không có đạo đức.
Một tiếng hừ khẽ vang lên từ chiếc đồng hồ trên tay Tư Cẩn Ngôn. Rõ ràng là tên này đã dùng nó liên lạc để thông báo cho Vân Lam rằng Đường Lưu Vũ đã tỉnh nhưng quên tắt đi. Hắn méo mặt bấm vào nút ngắt cuộc gọi trên đồng hồ, lấy ra một thuốc nước bôi lên mặt và đầu. Vết thương nhanh chóng biến mất. Đây là loại thuốc mới do Tô Đồng chế tạo dựa trên công thức của nghĩa phụ bọn hắn, có thể cấp tốc khôi phục các vết thương ngoài da. Tuy không có nhiều hiệu quả trong chiến đấu nhưng vẫn khá hữu dụng, nhất là để bảo vệ khuôn mặt, tránh để lại sẹo.
Dù Tư Cẩn Ngôn đã cắt đứt tín hiệu, Cố Dạ vẫn khá do dự:
- Vân Lam nàng…
Tư Cẩn Ngôn không biết sợ là gì:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426940/chuong-73.html