Đường Lưu Vũ ngồi trên xe được ba phút vẫn chưa thấy khởi động máy, lão tài xế quay đầu lại nói:
- Vui lòng thanh toán trước.
Cái này có hơi khác so với phương tiện giao thông công cộng tại Thủy Nguyên Tinh. Nhập gia tùy tục, Đường Lưu Vũ rất thoải mái đáp:
- Bao nhiêu? Ta dùng tiền mặt.
Tài xế nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu nhưng vẫn đáp lại:
- Một trăm thạch.
- Một trăm?
Đường Lưu Vũ cố giữ bình tĩnh, nội tâm lại liên tục mắng chửi vài câu. Đi một chuyện xe đã hết một trăm Tô Vân Thạch? Như vậy trước khi đấu tranh đòi quyền lợi lương của hắn chỉ là một ngàn, đủ đi mười chuyến xe thôi sao? Còn nói vật giá chỉ cao gấp mười lần? Cái này là cao gấp hàng trăm lần mới đúng. Nếu không phải Vương Nhã cố ý dùng thông tin giả lừa mình thì chính là lão tài xế trước mặt đang nhân cơ hội bắt chẹt khách lạ không rõ vật giá.
Nghĩ thì nghĩ, Đường Lưu Vũ vẫn ngoan ngoàn lấy một trăm Tô Vân Thạch ra trả. Hắn vừa bước ra từ cung điện của công chúa, nhìn thế nào cũng giống người có tiền, hiện tại đôi co với tài xế vì một trăm Tô Vân Thạch thì không tốt cho lắm. Đành chịu giá cao một chút, mặt mũi vẫn quan trọng hơn.
Tài xế bình tĩnh nhận tiền, cổ xe rung lắc vài cái rồi chợt bay vút lên cao. Đường Lưu Vũ ngẩn ra, lúc này hắn mới nhận ra đây là một cỗ xe bay. Dùng thứ này di chuyển đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426907/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.