Đường Lưu Vũ cho rằng kiếm thuật chỉ đơn giản là kỹ thuật dùng kiếm, giống như các kỹ năng chiến đấu mà hắn từng được học. Nhưng nếu nó có thể cường hóa cả kỹ năng thì không đơn giản như vậy nữa. Có rất nhiều loại kỹ năng khác nhau, kỹ thuật có thể bổ trợ cho chúng chứ không thể cường hóa, trừ khi là lực lượng pháp tắc vũ trụ. Nếu Vương Nhã không nói khoác, vậy trình độ kiếm thuật của Tô Vân Quốc nhất định đã đạt đến một tầm cao không tưởng. Bọn hắn bị hạn chế về công nghệ vũ khí, nhưng cũng nhờ hạn chế đó mà mở ra một con đường mới để chạm đến sức mạnh pháp tắc. Tất nhiên là vẫn chỉ dừng ở chút da lông bên ngoài, nếu không Tô Vân Quốc đã sớm được xếp vào hàng ngũ đế quốc chứ không còn là quốc gia cận trung cấp nữa rồi. Lợi hại như vậy, Đường Lưu Vũ nhất định phải học thử. Thứ này rất phù hợp với kẻ sở hữu năng lực nửa mùa, lúc dùng được lúc không như hắn.
- Ta muốn học kiếm thuật.
Vương Nhã gật đầu:
- Đưa ngươi đến đương nhiên là để ngươi học. Thân làm cận vệ của ta, nếu không biết kiếm thuật nhất định sẽ bị kẻ khác chê cười.
- Lão nhân này thật sự dạy được?
- Không được vô lễ với Cao tướng quân.
Đường Lưu Vũ nhún vai, từ chối tranh cãi thêm. Hắn vẫn có cảm giác lão nhân này cũng không lợi hại lắm. Có lẽ là sau khi vận dụng sức mạnh của bản thân và giao đấu với kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426903/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.