Chặn vài cành cây tảng đá không phải chuyện gì to tát, nhưng những gì tiếp sau đây mới là vấn đề thật sự. Bốn bóng người không biết từ nơi nào nhảy ra đứng ở bốn phương hướng khác nhau, vừa vặn tạo thành một vòng bao vây Đường Lưu Vũ và Vương Nhã vào giữa. Khi hai người còn chưa kịp định hình, một thi thể đã được ném đến trước mặt, chính là Lý Hành vừa mới rời đi cách đó không lâu.
Thủ lĩnh của nhóm bốn người là một tên mặc đồ đen, tay cầm đại chùy, dáng người hơi khom xuống, không rõ là do dáng đứng hay đại chùy quá nặng đè lên cơ thể hắn. Trên người kẻ này có khá nhiều vết máu, có lẽ là do vừa mới xảy ra trận chiến khốc liệt với Lý Hành. Bốn kẻ còn lại cũng tương tự, thậm chí có phần thê thảm hơn. Lấy một địch bốn vẫn có thể đánh đối phương đến mức này, Lý Hành không hổ là người mà Cao Cần tin tưởng, đáng tiếc…
Thủ lĩnh của nhóm này lên tiếng:
- Bọn ta đến để mời hai người các ngươi đi cùng một chuyến. Nếu ngoan ngoãn nghe theo sẽ tránh được đau đớn thể xác.
Vương Nhã vội từ trên cành cây nhảy xuống, đứng song song với Đường Lưu Vũ lớn tiếng chất vấn:
- Các ngươi đã giết hiệp sĩ của vương quốc, nhất định sẽ bị xử tử hình.
Thủ lĩnh bật cười:
- Vậy thì thế nào?
Vương Nhã trừng mắt:
- Ngươi còn dám cười? Có biết ta là ai hay không?
- Chẳng phải cửu công chúa cao quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426882/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.