Đường Lưu Vũ lắc đầu:
- Yên tâm, hắn chỉ bất tỉnh chứ không chết, tối đa là gãy vài cái xương, xem như một sự trừng phạt nhẹ nhàng đi.
Định nghĩa nhẹ nhàng của Đường Lưu Vũ không giống với Vương Nhã lắm nhưng nàng cũng không nói gì thêm. Với những hành động của Trần Kỳ, Vương Nhã thậm chí cảm thấy còn cần nặng tay hơn, chỉ cần không chết là được.
Phía trên truyền ra tiếng động, vẻ mặt Đường Lưu Vũ lập tức hiện lên vẻ lo lắng hiếm thấy, vội vàng nhắc nhở Vương Nhã:
- Mau đeo mặt nạ và khăn che mặt của ngươi vào, Cao tướng quân và người của hắn sắp đến rồi.
Vương Nhã vội vàng làm theo, nàng không sợ Cao Cần nhìn thấy mà là thuộc hạ của hắn. Vết bớt hình đóa hoa trên mặt vẫn là một bí ẩn, nhưng từ cách nói của Trần Kỳ có thể thấy được thứ này ẩn chứa một bí mật rất lớn. Đường Lưu Vũ và Trần Kỳ xem như ngoại lệ, Vương Nhã tuyệt đối không cho thêm bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của nó.
Vừa đeo khăn mặt xong thì Cao Cần tướng quân đã dẫn theo thuộc hạ xông vào. Quân phản tặc và căn cứ đã bị Đường Lưu Vũ đánh thông, bọn hắn một đường thuận lợi, xuống đến đây cũng chỉ mất vài phút. Nhìn thấy cả hai vẫn an toàn, Cao Cần thầm thở dài một hơi nhẹ nhõm. Nhưng khi nhìn thấy Trần Kỳ nằm bất tỉnh ở góc phòng, vẻ mặt hắn lại trầm xuống.
Hắn phất tay ra hiệu cho đám quân lính tiến tới đỡ Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2426866/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.