Lúc này, khuôn mặt Giang Chấn Lôi sưng vù như đầu heo, hai mắt hắn trống rỗng vô hồn, nhìn chằm chằm về phía trước, nếu hắn không hít thở cô còn tưởng hắn đã ch*t rồi cơ.
Nhìn thấy cảnh này, Lâm Quân Dao không khỏi bị dọa cho hoảng hồn.
"Anh đánh hắn thành thế này à?" Lâm Quân Dao hỏi.
"Chỉ hai cái tát thôi!" Diệp Thanh Dương đáp: "Là hắn quá yếu đuối!"
Lâm Quân Dao: "..."
Thành đầu heo thế này mà chỉ là thành quả của hai cái tát thôi sao? Đúng là mạnh tay thật, tôi được mở rộng tầm mắt rồi!
Nhìn cảnh tượng này, trong lòng Lâm Quân Dao cũng cảm thấy sảng khoái. Cô vốn căm hận Giang Chấn Lôi đến tận xương tủy, thậm chí còn muốn tự mình bồi thêm mấy cái tát.
Nhưng khi thấy Giang Chấn Lôi đã gần như hấp hối, cô lại lo Diệp Thanh Dương lỡ tay đánh ch*t hắn rồi mang họa sát nhân vào người.
"Hay là gọi 120 đi. Dù gì hắn cũng là kẻ ác, còn có pháp luật xử lý hắn, nếu gây ra án mạng, chúng ta sẽ rước họa vào thân đấy."
"Yên tâm, không ch*t được đâu, tôi có chừng mực." Diệp Thanh Dương đáp.
"Ồ!"
Lâm Quân Dao vuốt lại mái tóc lộn xộn, thở phào nhẹ nhõm.
Cô vốn biết Giang Chấn Lôi là kẻ không đàng hoàng, lần này vì lợi ích của Lâm gia, cô định liều mình đàm phán một phen, nếu không thành, cùng lắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diep-thanh-duong-va-lam-quan-dao/3735962/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.