Bước chân của cả hai khựng lại, Diệp Lâm Uyên khó hiểu nhìn Dương Dịch Xuyên... Nói dối gì? Ai nói dối? Nhìn vào đáy mắt có ý cười châm chọc của cậu, cô mới xấu hổ hiểu ra... Lúc nãy làm mấy cái hành động nũng nịu, lại còn lừa cha dối mẹ đó đều bị cậu nhìn thấy hết cả rồi!
Diệp Lâm Uyên thẹn quá hoá giận, cô hất tay Dương Dịch Xuyên ra, ánh mắt ngang ngược nhìn cậu, hằn giọng nói:
"Giống em đó!"
"Tôi làm gì?" Dương Dịch Xuyên híp mắt cười, vừa hỏi, cậu vừa giữ tay cô lại, kéo người bước đi tiếp.
Diệp Lâm Uyên vẫn giãy giụa không chịu yên, cô nhướn mày, bĩu môi nói:
"Để lên được phòng chị làm như em thành thật lắm không bằng!" Không cần đoán cũng biết, để qua mắt ba mẹ cô, Dương Dịch Xuyên phải bịa ra cái lý do nào đó thật hợp lý. Chứ không lẽ lại nói, con cãi nhau với Tiểu Uyên nên hôm nay qua đây dỗ chị ấy! Đều giỏi nói láo như nhau cả thôi... Cá mè một lứa!
Dương Dịch Xuyên bị nói trúng tim đen, cậu không cãi được lời nào, chỉ có thể cười trừ khịt khịt mũi lờ đi. Nhưng con nhỏ bạn gái này cứ muốn quậy, đã nắm tay lại nhưng cứ thích vung ra rồi tự đi lên phía trước một mình khiến cậu khó chịu vô cùng!
"Tiểu Uyên!" Dương Dịch Xuyên gọi cô, bước chân đi lên. Cậu quàng tay lên vai Diệp Lâm Uyên, bàn tay nắm lấy cằm cô, bắt cô nghiêng mặt về phía mình, đối diện với cậu. Trong lúc Diệp Lâm Uyên còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-nhieu-thanh-nghien/3728795/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.