Tô Cách còn chưa ngộ ra lời giải thích của Trần Mục Dương thì staff đã đi tới gọi hai người đi diễn.
Hốt hoảng đứng lên, hốt hoảng ra trước ống kính.
Máy quay chính thức hoạt động… Lâm Lạc tới trước cửa ký túc xá của Đổng Dật Thần, dùng sức đập đập cửa liền kẹt luôn không biết làm thế nào tiếp theo.
“Cắt!” Đạo diễn hô một tiếng.
Tô Cách bấy giờ mới tỉnh ngộ, vừa rồi trong đầu cậu toàn là câu nói kia của Trần Mục Dương, bản thân quên mất rằng đang trong quá trình quay phim.
“Tô Cách à, đừng khẩn trương, cứ thoải mái là được!” Đạo diễn nghĩ cậu lo lắng cảnh hôn nên lên tiếng trấn an.
Dùng sức lắc lắc đầu, Tô Cách tự bảo mình không cần suy nghĩ những lời anh nói, cứ chuyên tâm đóng phim đi.
Ý tứ bảo đạo diễn tiếp tục, Tô Cách điều chỉnh tâm trà.
“.”
Lâm Lạc nổi giận đùng chạy tới trước cửa phòng ký túc xá của Đổng Dật Thần: “Đổng Dật Thần!”
Gõ cửa một lúc lâu mà không thấy trong phòng có động tĩnh, Lâm Lạc vừa có chút thất vọng vừa thấy xấu hổ: “Đổng Dật Thần! Cậu là tên khốn nạn! Không chỉ đoạt mất cô gái tôi thích, bây giờ còn trở mặt…”
Nói rồi, Lâm Lạc đau khổ dựa lưng lên cửa, dùng hai bàn tay che đi đôi mắt của mình: “Chẳng lẽ cậu không biết ông đây thích cậu sao?”
Đúng lúc này, cánh cửa sau lưng cậu đột nhiên mở ra, Lâm Lạc không phát hiện nên cả người ngã về phía sau, ngã vào một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/3094449/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.