Tô Cách cởi trần dưới ánh đèn huỳnh quang, có chút khó chịu.
Trần Mục Dương cũng để trần thân trên, cả nam lẫn nữ đều bị thân hình của anh hấp dẫn, từ rốn đổ lên không có nổi một vết sẹo, như thể ông trời ưu ái cho anh sự mạnh mẽ nhưng không hề quá trớn.
Trần Mục Dương đi tới bên Tô Cách, nhìn đáy mắt cậu lập lòe sự kinh ngạc khiến đáy lòng anh thoáng vui.
“Tô Cách, cậu phải ôm Trần Mục Dương từ đằng sau, mắt nhìn xuống dưới, cố gắng thể hiện nét ưu thương rồi chậm rãi chảy nước mắt.” Thợ chụp một bên hướng dẫn Tô Cách, một bên chỉnh máy ảnh.
Trần Mục Dương đưa lưng về phía cậu, Tô Cách đi lên, nhìn bở lưng dày rộng rắn chắc của người kia, ánh mắt không hiểu sao cứ dán chặt vào đó.
Cậu chậm rãi vươn tay, ôm lấy thắt lưng anh, Tô Cách để ngực mình dán vào tấm lưng ấm áp. Trần Mục Dương là người lạnh lùng nhưng lưng anh quả thật dày rộng và ấm áp vô cùng, khiến cậu cảm giác rất an tâm, không muốn xa rời.
Ngờ đâu nhịp tim cậu tăng đột ngột, truyền sang người nào đó. Bí mật nho nhỏ chẳng ai biết lại dần bị người ấy tìm ra… Mà có lẽ chính cậu cũng chẳng phát giác, chờ đến khi nhận ra thì tim đập nhanh càng nhanh thì cũng là lúc gì đó chậm rãi lên men…
“Tốt lắm! Chính là như thế! Ánh mắt cứ đau thương như vậy đi!” Thợ chụp một bên tách tách chụp ảnh, một bên động viên.
Tô Cách đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/3094439/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.