Vì lý do như thế, bắt đầu tuần mới, Tô Cách ngồi trên salon xem kiến thức. Có thời gian rảnh cũng lôi sách ra đọc, nhưng có hiểu nổi hay không, còn xem duyên số thế nào đã.
Trần Mục Dương có thể mưa gió bất động, an ổn như núi ngồi thật lâu, còn cậu cố mãi vẫn chẳng tập được tính kiên trì. Thật đúng là hai người ở hai thế giới, tôi không hiểu anh, cậu cũng khiến tôi thấy chướng mắt…
“Sao có thể như vậy… Không phải chứ… Sao một chữ cũng không hiểu nhỉ…” Tô Cách ở một bên oán niệm lải nhải, một bên đau đầu chiến đấu với đống toán cao cấp.
Trần Mục Dương ngồi cạnh, nghe cậu lải nhải tới phiền, không kiên nhẫn buông sách, nhìn Tô Cách: “Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?”
“Ừm…” Tô Cách thở dài: “Con người như anh đương nhiên sẽ không cảm được nỗi phiền não của chúng tôi…”
Trần Mục Dương vừa muốn mở miệng thì đạo diễn đi tới, ngồi xuống cạnh Tô Cách, còn không biết sống chết ôm vai cậu: “Cậu không biết sao, Tô Cách sắp phải thi cuối kỳ rồi, hồi xưa toán cao cấp cũng khiến tôi sống dở chết dở…. Sao nào, có muốn xin ít kinh nghiệm từ người từng trải không?”
Tô Cách lập tức hứng thú: “Kinh nghiệm gì cơ?”
“Chính là trong bốn đáp án ABCD, cậu không biết chọn đáp án nào thì cứ chọn C đi. Nhất là hội toán học rất thích C, cứ khoanh là trúng!” Đạo diễn đắc ý truyền kinh nghiệm.
Tô Cách mất hứng đáp: “Chiêu này của anh đã sớm mất linh từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/3094434/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.