Tô Cách ngồi trên xe điện cho Trần Mục Dương. Nhưng có lẽ anh đang trong quá trình quay nên không nghe.
Vì thế cậu đổi qua nhắn tin: “Em muốn đến thăm anh, đoàn làm phim của anh quay ở đâu vậy?”
Lúc Tô Cách đang thiu thiu ngủ thì nhận được điện thoại của anh: “Em đang ở đâu?”
“Em… em đang ở trên xe.” Cứ như là tiền trảm hậu tấu vậy.
“Lúc nào em đến? Anh tới bến xe đón.”
“Không cần! Em là anh đi thăm anh đó! Thăm ban không phải là tự đến chỗ đoàn phim à? Anh nói địa chỉ cho em, em có thể tự đến!” Tô Cách vỗ ngực cam đoan.
“Được rồi.” Trần Mục Dương nghĩ rồi báo địa chỉ cho cậu, rồi bổ sung một câu: “Có chuyện gì thì phải gọi cho anh ngay.”
“Em biết rồi, anh yên tâm đi.”
Cúp điện thoại, Trần Mục Dương cầm điện thoại ngồi trên ghế.
Trợ lý đi tới hỏi: “Mục Dương, anh có đói không? Có cần em mang đồ ăn qua không?”
Trên mặt cô gái trẻ tràn đầy vẻ si mê, tuy cô biết anh sẽ không thích mình, thế nhưng cô vẫn nhịn không được ôm ảo tưởng, luôn trộm nhìn Trần Mục Dương, hơn nữa còn đem thứ gọi là quan tâm áp lên anh.
“Không cần, cảm ơn.” Trần Mục Dương nhìn điện thoại, lạnh lùng nói.
Anh nghĩ ngợi rồi đứng dậy, đến chỗ đạo diễn, nói: “Đạo diễn, tôi đã nghỉ đủ rồi, có thể quay phần của tôi trước được không?”
Tiếp theo cũng là phân cảnh hành động, Trần Mục Dương mới hoàn thành một cảnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2484944/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.