Trần Mục Dương lái xe, Tô Cách vẫn còn nghĩ về cô gái Trần Giai Giai kia, cô rốt cuộc là ai? Vì sao lại nói mình là em gái, mà anh lại không muốn đề cập đến cô ta?
Trong lúc Tô Cách ngẩn người thì Trần Mục Dương đã dừng xe rồi.
Lấy lại tinh thần xuống xe, Tô Cách phát hiện mình đang ở một hành lang có rất nhiều tranh. Đây là hành lang lớp học vẽ của thầy giáo, hồi xưa,m cậu thường ở đây vào cuối tuần.
Giết thời gian với đống màu vẽ, giấy trắng cùng đủ thể loại mẫu vật, những ngày tháng vô cùng nhàm chán ấy cũng khiến người ta vô cùng hoài niệm.
Tô Cách nhìn những bức tranh trước mắt, kỷ niệm như ùa về.
“Vào thôi.” Trần Mục Dương nói với cậu, đi vào trong.
“Đợi đã, sao anh lại biết nơi này?”
“Em vào trước đã.” Trần Mục Dương giống như còn thần thần bí bí gì đó, không muốn đáp nhanh như vậy.
Tô Cách đành phải mang theo nghi ngờ theo sau. Hành lang đều có tranh, nói đúng hơn là tranh của cậu. Từ ngoài cửa đã được đặt rất nhiều tranh của Tô Cách, có những bức vẽ tĩnh vật, có bức được đóng khung, nhưng cũng có những bức chưa đóng, tất cả đều bày trước mắt.
“Những thứ này…”
“Tô Cách.” Thầy giáo đi ra, cười tủm tỉm gọi tên rồi vỗ vai cậu: “Con vẫn như vậy, một chút cũng không thay đổi.”
“Thầy…” Tô Cách nhìn người đàn ông trung niên trước mắt, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Thời điểm cậu cố ý bỏ học,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2484932/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.