Trần Mục Dương đi ra, chỉ thấy Tô Cách đang đam mê xem “Bảo bối Hải Miên”.
Xem ra cũng chẳng có bao nhiêu áy náy với chuyện vừa nãy, anh lập tức phát ra hơi thở hắc ám.
Anh đến trước mặt Tô Cách tắt TV cái rụp.
Cậu hơi giật mình, đang xem TV rất nhập tâm, đương nhiên không nhận ra sự xuất hiện của đối phương.
Cậu lập tức lấy lòng nịnh nọt: “Anh tắm xong rồi hả? Có cần em sấy tóc cho không?”
Lần trước Trần Mục Dương bảo Tô Cách sấy tóc cho mình đều là dụ dỗ cưỡng ép, vì Tô Cách cảm thấy mấy hành động này rất đàn bà, không hợp với khí phách nam tử hán của cậu.
Không ngờ lần này lại tự chủ động yêu cầu.
Trần Mục Dương đương nhiên không từ chối, ngồi xuống, Tô Cách chạy nhanh đi lấy máy sấy.
Vì phải diễn vai cảnh sát,nên tóc Trần Mục Dương phải cắt ngắn một chút, cậu vuốt tóc anh, cảm thấy hơi nhột nhột.
Thi thoảng được hơi ấm của máy sấy thổi nên cậu cũng thấy rất ấm áp, một ngày quay MV, hơn nữa chập tối còn gặp phải chuyện kinh hồn như thế, bây giờ cõi lòng đau khổ mới ổn hơn chút đỉnh.
Vì thế cậu vừa sấy tóc vừa gà gật.
Trần Mục Dương cảm nhận đối phương chậm lại, hơi ngẩng đầu lên liền thấy cậu bắt đầu gà gật.
Trần Mục Dương đoạt lại cái máy, tắt đi.
Tô Cách lập tức tỉnh táo, hỏi: “Sao thế? Khô rồi ạ?”
Trần Mục Dương đặt cậu dưới thân, nhếch mép, nhìn gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2484912/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.