Bởi kinh phí có hạn nên Lậu Phong chỉ đưa mỗi Tô Cách và Trần Mục Dương đến thành phố G.
Công ty đã thuê sân khấu, trên Weibo bắt đầu quảng bá, trong một chốc có rất nhiều fan đăng ký, có vài người không phải là fan “Ái tình” mà là fan riêng của một trong hai, nhưng nhất định phải là fan “Ái tình” mới được tham gia.
Vì thế có rất nhiều câu hỏi để chứng minh fan cứng, cũng phải có ảnh chụp fan goodies đang sở hữu. Cả một đống đồ, tốn một đống tiền, nên bắt buộc fan phải chi tiền.
Thật ra đây cũng chỉ là vì mục đích kiếm tiền mà thôi.
Tô Cách cực kỳ khinh bỉ nhìn Lậu Phong, mà y vẫn mặt dày nói: “Moi tiền thì sao? Cậu biết mấy ngôi sao khác kiềm tiền thế nào không, chẳng phải là tự bán giá trị bản thân à? Nếu không có mỗi tiền lương thì đủ sống hả?”
Tô Cách không đáp, chỉ giật giật ống tay áo của Trần Mục Dương muốn nhờ anh nói giúp mình.
Trần Mục Dương liếc mắt nhìn cậu, mất kiên nhẫn buông sách trong tay: “Hai người còn quậy nữa tin tôi đá ra ngoài không?”
Tô Cách và Lậu Phong cùng kẹp chặt mông, thụt cả người lại, tận lực không trêu đến Trần Mục Dương.
Nhắm mắt, Tô Cách duỗi người đeo bịt mắt fan tặng, chuẩn bị ngủ một giấc.
Lậu Phong nhìn qua, vô cùng kì thị: “Cậu có thấy cái hình mắt mở thao láo trên cái bịt mắt này rất kinh không?”
Tô Cách hừ một tiếng, cảm thấy Lậu Phong rất là ngứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2484883/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.